Nhắc lại 1 câu chuyện mà em thích nhất (12 mẫu) – Tập làm văn lớp 5

Tập khiến văn lớp 5: Nhắc lại 1 câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã học gồm dàn ý, cùng 12 bài văn mẫu, giúp những em học sinh lớp 5 nhanh chóng nói lại câu chuyện Cây cỏ nước Nam, Lý Tự động Trọng, Ông Nguyễn Đăng Khoa, Nàng Tiên Ốc, Cây tre trăm đốt, Con vịt xấu xí, Rùa và thỏ, Điều ước của Vua Mi – đát, Nhắc về cây hoa hồng…

Sở hữu 12 bài nói chuyện lớp 5 này, sẽ giúp những em tích lũy thêm vốn từ, biết phương pháp nói lại câu chuyện đã học hay hơn, sinh động hơn. Chi tiết mời những em cùng theo dõi nội dung trong bài viết dưới đây của sentayho.com.vn:

Đề bài: Hãy nói lại 1 câu chuyện mà em thích nhất trong những truyện đã được học.

Dàn ý Nhắc lại 1 câu chuyện mà em thích nhất

– Giới thiệu câu chuyện

+ Nêu tên câu chuyện

+ Nêu tên nhân vật

– Nhắc diễn biến của câu chuyện

– Nhắc kết cục của câu chuyện và nêu ý nghĩa.

Nhắc lại câu chuyện Cây cỏ nước Nam

Nguyễn Bá Tĩnh, tức Tuệ Tĩnh, là 1 danh y đời Trần. 1 lần, ông dẫn những học trò đi ngược vùng Phả Lại để lên núi Nam Tào, Bắc Đẩu, 2 ngọn núi cao uy nghi, đối mặt có vùng sông nước hiểm trở. Dọc 2 bên đường lên núi là những bụi sâm nam lá xòe như những bàn tay, những bụi cây đinh lăng lá xanh mướt, những bụi cam thảo leo vướng vít cả mặt đường.

Ngừng chân bên sườn núi, ông trầm ngâm nói có học trò:

– Ta đưa những con tới đây để nói cho những con biết rõ điều mà ta suy nghĩ nung nấu từ mấy chục 5 nay.

Vài học trò xì xào:

– Có thể hẳn là điều gì cao siêu nhiều nên thầy new bắt buộc nung nấu nhiều ngày tới thế. Nguyễn Bá Tĩnh lắc đầu:

– Điều ta sắp nói có những con ko cao như núi Thái Sơn, cũng chẳng xa như biển Bắc Hải mà tại sắp trong tầm tay, tại ngay dưới chân những con đấy.

Mọi học trò đều yên ổn lặng, duy có người trưởng tràng kính cẩn hỏi:

– Thưa thầy, điều thầy định nói có chúng con có bắt buộc là cây cỏ tại dưới chân…

– Cần, ta muốn nói về ngọn cây và sợi cỏ mà hằng ngày những con vẫn giẫm lên… Chúng chính là 1 đội quân hùng mạnh góp vào có những đạo hùng binh của những bậc thánh nhân như Hưng Đạo Vương đánh tan giặc Nguyên xâm lược.

Rồi ông từ tốn nói:

– Ngày đó, giặc Nguyên nhòm ngó nước ta. Vua quan nhà Trần lo việc phòng giữ bờ cõi siêu cẩn trọng. Quanh đó việc luyện tập dân binh, triều đình còn cắt cử người đôn đốc rèn vũ khí, chuẩn bị voi ngựa, lương thực, thuốc males… Tune, từ nhiều ngày nhà Nguyên đã cấm chở thuốc males, trang bị xuống bán cho người Nam. Lúc giáp trận tất có người bị thương và đau ốm, biết lấy gì cứu chữa? Ko chậm trễ, những thái y đã tỏa đi khắp mọi miền quê học phương pháp chữa bệnh của dân gian bằng cây cỏ bình thường. Từ đấy, vườn thuốc được lập tại khắp nơi. Núi Nam Tào và Bắc Đẩu chính là 2 ngọn dược sơn của những vua Trần xưa. Cây cỏ nước Nam đã góp phần khiến cho những đạo binh thêm hùng hậu, bền bỉ, khỏe mạnh, can trường trong cuộc chiến đấu chống kẻ thù mạnh hơn mình hàng chục lần, đông hơn mình hàng trăm lần.Nhắc tới đây, Tuệ Tĩnh chậm rãi nói thêm:

– Ta càng nghĩ càng thêm quý từng ngọn cây, từng sợi cỏ của non sông, gấm vóc tổ tiên để lại. Ta định nối gót người xưa để từ nay về sau dân ta có thuốc Nam chữa cho người Nam. Ta nói để những con biết ý nguyện của ta.

Theo con đường của danh y Tuệ Tĩnh, cho tới thời điểm này}, hàng trăm vị thuốc đã được lấy từ cây cỏ nước Nam, hàng nghìn phương thuốc đã được tổng hợp từ phương thuốc dân gian để trị bệnh cứu người.

Nhắc lại câu chuyện Lý Tự động Trọng

Lý Tự động Trọng quê tại Hà Tĩnh, sống trong 1 gia đình yêu nước. Ông tham dự phương pháp mạng và được cử đi học tại nước bên cạnh vào 5 1928. Ông nói thạo tiếng Trung Quốc và tiếng Anh.

Ông về nước vào mùa thu 5 1929, được giao nhiệm vụ khiến liên lạc, chuyển và nhận thư tài liệu trao đổi có những đảng bạn qua đường tàu biển. Để công việc được tiện lợi hơn, ông đóng vai người nhặt than tại bến Sài Gòn.

Có lần ông Trọng mang trong mình 1 bọc truyền đơn, gói vào cái màn buộc sau xe. Đi qua phố, 1 tên đội Tây gọi lại đòi khám, ông nhảy xuống vờ cởi bọc ra, kì thực buộc lại cho chặt hơn. Tên đội sốt ruột, quẳng xe bên lề đường, lúi húi tự động mở bọc. Nhanh trí, ông vồ lấy xe của nó, nhảy lên chạy mất. Lần khác, ông chuyển tài liệu từ tàu biển lên, lính giặc giữ lại trực khám, ông nhanh chân ôm tài liệu nhảy xuống nước, lặn qua gầm tàu trốn thoát.

Đầu 5 1931, trong 1 cuộc mít tinh, cán bộ ta đang trò chuyện trước đa số đồng bào, tên thanh tra mật thám Lơ – grăng ập tới, định bắt cán bộ. Lý Tự động Trọng rút súng lục bắn chết tên mật thám. Ko trốn kịp, ông bị giặc bắt.

Giặc tra tấn ông siêu dã man khiến cho ông chết đi sống lại nhưng chúng ko moi được bí mật gì tại ông.

Trong nhà giam, ông được người coi ngục siêu khâm phục và kiêng nể. Họ gọi thân mật là “Ông Bé”.

Trước tòa án, ông dõng dạc vạch mặt bọn đế quốc và tuyên truyền phương pháp mạng. Luật sư bào chữa cho ông nói ông chưa tới tuổi thành niên hành động thiếu suy nghĩ. Ông tức thời đứng dậy nói:

– Tôi chưa tới tuổi thành niên thực, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng thanh niên Việt Nam chỉ có 1 con đường duy nhất là khiến phương pháp mạng, ko thể có con đường nào khác…

Thực dân Pháp bất chấp dư luận và luật pháp, xử tử ông vào 1 ngày cuối 5 1931.

Trước lúc chết, ông hát vang bài Quốc tế ca. 5 đó, ông new 17 tuổi.

Nhắc câu chuyện Con vịt xấu xí

Cứ mùa đông sang, từng đàn chim lại rủ nhau bay về phương Nam giảm thiểu đi dòng lạnh giá buốt của thời tiết.

5 đó, 2 vợ chồng chim thiên nga vừa new sinh được 1 nàng thiên nga bé, vì con còn quá bé và yếu nên dọc đường bắt buộc nghỉ ngơi. Lo sợ rằng ko thể cầm cự nổi qua quãng đường dài nên thiên nga mẹ bàn có thiên nga bố ý định nhờ có vả ai đấy chăm sóc rồi sang 5 ghé đón thiên nga con. Could thay đổi, lúc bay được 1 đoạn nữa thì họ gặp cô vịt đang chăm đàn con bé ngang lứa có Thiên Nga con nên ngỏ lời nhờ có vả. Vì thương cảnh ngộ của gia đình thiên nga mà vịt mẹ đã đồng ý, họ vui mừng cảm ơn rối rít rồi bay đi.

Thiên Nga con tại lại cùng gia đình vịt. Vì có ngoại hình khác có bầy vịt con nên nó luôn bị người sử dụng ức hiếp, hắt hủi rồi chê bai. Thân hình sao mà gầy guộc, cổ thì dài loằng ngoằng, lại còn vụng về, chậm chạp. Dù được vịt mẹ giải thích, khuyên răn mà bầy vịt con cũng ko thôi chỉ trích nó. Thiên Nga con buồn nhiều vì chẳng ai chịu chơi có nó cả. Thời kì trôi qua thực nhanh, chẳng mấy mà đã tới mùa xuân ấm áp, bố mẹ thiên Nga bé tới đón con. Gặp lại con sau bao tháng ngày xa phương pháp, họ phấn khởi vô cùng lúc thấy con đã trưởng thành và cứng cáp hơn nhiều, Thiên Nga con cũng vừa vui vừa buồn. Nó chạy tới bên vịt mẹ nói lời cảm ơn rồi bịn rịn chia tay người sử dụng vịt con, nó đã quên hết những nỗi buồn trong thời kì qua mà luyến tiếc vẫy cánh tạm biệt gia đình vịt, rồi cùng mẹ lên đường tới phương xa.

Bầy vịt con thời điểm này} new chợt nhận ra đấy là loài chim Thiên Nga xinh đẹp và hiền lành nhất. Chúng hối hận, xấu hổ vô cùng vì phương pháp hành xử ko phải chăng của mình dành cho bạn thiên Nga bé. Từ đấy về sau, chúng trở nên hoà đồng và thân thiện hơn có mọi loài vật xung quanh mình.

Xem Thêm  Nupakachi Nghĩa Là Gì ? CâU NóI Ý NghĩA HơN Cả Anh YêU

Nhắc câu chuyện Điều ước của vua Mi – đát

Nhắc Điều ước của vua Mi – đát – Mẫu 1

Cuộc sống của con người gắn liền có những ước mơ. Có những ước mơ ngọt ngào khiến cho ta vui vẽ, lại có những ước muốn tham lam đem tới cho ta nhiều phiền toái. Câu chuyện sau nói lên điều đấy: Điều ước của vua Mi – đát

Tại đất nước Hello Lạp xa xưa, có ông vua nổi danh tham lam tên là Mi – đát.

1 ngày nọ, lúc Mi – đát đang dạo chơi trong vườn thượng uyển thì gặp thần Đi – ô – ni – dốt và được thần ban cho 1 điều ước. Sẵn tính tham lam, Mi – đát ước ngay:

– Xin thần cho mọi vật tôi chạm vào đều biến thành vàng!

Thần ban cho Mi – đát dòng ước muốn tham lam đó rồi biến mất. Mi – đát sung sướng bẻ thử cành sồi, cành cây tức thời biến thành vàng. Ông ta lượm 1 quả táo, quả táo biến thành vàng nốt. Mi – đát hí hửng tưởng rằng lão là người vui vẽ nhất mà ko mảy might ngờ tới rắc rối đang chờ mình tại phía trước …

Bữa ăn được người hầu dọn ra. Giờ thì ông ta hiểu rằng mình vừa ước 1 điều khủng khiếp : mọi thức ăn đều biến thành vàng lúc ông ta chạm tới. Bụng đói cồn cào, Mi – đát hối hận, miệng ko ngừng van nãi thần Đi – ô – ni – dốt. Bỗng, thần hiện ra, có vẻ mặt nghiêm nghị, phán:

– Nhà người hãy tới sông Pác – tôn, nhúng mình vào dòng nước, phép màu sắc sẽ biến mất.

Mi – đát khiến như vậy và quả nhiên phép màu sắc biến mất.

Bạn thấy đấy, vui vẽ ko tới từ ước muốn tham lam mà khiến nên từ bàn tay và trí óc.

Nhắc Điều ước của vua Mi – đát – Mẫu 2

Từng câu chuyện đều mang trong mình tới cho ta 1 bài học quý giá. Ấy có thể là bài học tri thức bổ ích, cũng có thể là bài học đạo lí khiến người. Có thể hẳn ai trong chúng ta cũng từng được nghe câu chuyện “Điều ước của vua Mi – đát”. Câu chuyện đã cho em 1 bài học về sự tham lam của con người.

Câu chuyện nói rằng: thuở xa xưa, tại đất nước Hello Lạp xinh đẹp có 1 vị vua nọ nổi danh tham lam tên là Mi – đát. Thần Đi – ô – ni – dốt biết được lòng tham ko đáy của vua Mi – đát nên đã cố ý xuất hiện và cho nhà vua 1 bài học. 1 ngày kia, lúc vua Mi – đát đang dạo chơi trong vườn thượng uyển thì thần Đi – ô – ni – dốt chợt hiện ra, phán:

– Ta ban cho ngươi 1 điều ước, điều ước sẽ hiệu nghiệm ngay.

Nghe vậy nhà vua vô cùng mừng rỡ. Vốn tính tham lam, vua Mi – đát ko ngần ngại mà ước ngay:

– Xin thần cho mọi vật tôi chạm vào đều biến thành vàng!

Thần giữ lời hứa và ban cho Mi – đát điều ước tham lam đó rồi biến mất. Ngay tiếp theo, vua Mi – đát nôn nóng muốn thử sự hiệu nghiệm của điều ước nên bẻ 1 cành sồi trên cây sắp đấy. Vua vừa chạm tay vào, cành cây tức thời biến thành vàng. Ông ta lượm 1 quả táo, tức thì quả táo cũng biến thành vàng nốt. Mi – đát sung sướng nghĩ rằng mình là người vui vẽ nhất, giàu có nhất trên thế gian. Ko ai có thể giàu hơn mình nữa.

Tới bữa ăn, nhà vua vẫn giữ tâm trạng vui vẻ ngồi vào bàn tiệc, chờ người hầu dọn thức ăn lên. Thế nhưng bao nhiêu là cao lương mĩ vị, bát đũa, li chén… trên bàn ăn đều ngay tức thời biến thành vàng lúc ông ta chạm tay tới. Ko 1 thứ nào có thể ăn được nữa. Bụng đói cồn cào, bấy giờ vua Mi – đát new hiểu được mình vừa ước 1 điều ước khủng khiếp như thế nào. Trong cơn đói hành hạ và nỗi sợ hãi,vua vội vàng run run quỳ xuống khấn xin thần Đi – ô – ni – dốt:

– Xin thần thu lại điều ước để cho tôi được sống.

1 lát sau, thần Đi – ô – ni – dốt new hiện ra, nhìn vua Mi – đát và nghiêm nghị phán:

– Nhà ngươi hãy tới sông Pác – tôn, nhúng mình vào dòng nước, phép màu sắc sẽ biến mất. Lòng tham của ngươi cũng sẽ được rửa sạch.

Vua Mi – đát nhanh chóng khiến theo lời thần. Quả nhiên, sau thời điểm ngâm mình xuống dòng sông thì phép màu sắc biến mất. Nhà vua ko còn bản tính tham lam như trước nữa.

“Điều ước của vua Mi – đát” vừa là 1 câu chuyện hài hước, vừa là 1 câu chuyện đầy ý nghĩa. Qua câu chuyện, em hiểu ra được nhiều điều. Ko nên tham lam, tham lam sẽ ko đem lại cho chúng ta vui vẽ. Ngược lại tham lam còn đem tới những hậu quả khó lường.

Nhắc câu chuyện Ông Nguyễn Khoa Đăng

Nhắc chuyện Ông Nguyễn Khoa Đăng – Mẫu 1

Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất (12 mẫu) - Tập làm văn lớp 5

Trong những truyện đã học tại Tiểu học, tôi thích nhất là câu chuyện nói về ông Nguyễn Khoa Đăng, 1 ông quan có tài xét xử và nhiều kế sách trừ hại cho dân. Tôi nói cho người sử dụng nghe nhé!

1 lần, có anh hàng dầu gánh hàng ra chợ bán. Lợi dụng anh bận đong dầu cho khách, có 1 người thò tay vào bị lấy trộm tiền. Lúc biết mình bị mất tiền, anh new sực nhớ ra. Lúc nãy, có 1 người mù quanh quẩn bên gánh hàng, đuổi mấy cũng ko đi. Anh dám có thể là người đó. Anh gửi gánh hàng cho người quen rồi chạy đi tìm. Người mù chối phăng lấy lí do là mình bị mù, biết tiền để đâu mà ăn trộm. 2 bên xô xát nhau 1 hồi thì bị lính bắt giải về quan.

Trước vị quan Nguyễn Khoa Đăng, người mù khăng khăng chối cho rằng anh hàng dầu vu cáo. Quan hỏi:

– Anh có mang trong mình tiền ko?

Người mù đáp:

– Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

– Cứ đưa đây!

Lúc người mù móc tiền ra, quan sai người múc 1 chậu nước, bỏ số tiền vào chậu. Váng dầu nổi lên. Người mù đành nhận tội. Cứ ngỡ là vụ án đã xong, náo ngờ quan lại phán:

– Tên ăn trộm này là kẻ giả mù. Vì trường hợp mù khiến sao hắn biết chỗ để tiền mà lấy.

Rồi ông sai lính lôi kẻ ăn trộm ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả 2 mắt, van lạy quan tha tội.

Ấy là chuyện về tài xét xử của ông. Còn câu chuyện sau đây thì khiến cho tôi khâm phục đức độ, thiên tài và mưu mẹo tiêu diệt bọn gian phi trừ hậu hoạ cho dân của ông Nguyễn Khoa Đăng. Trong thời kì khiến quan, ông đã khiến cho suốt 1 dọc truông nhà Hồ tại Quảng Trị ko còn 1 bóng gian phi. Trước đấy, tại dòng truông này là rừng rậm, con đường Bắc Nam bắt buộc đi qua đây. Bọn gian phi đã dùng nơi này khiến sào huyệt đón đường trấn lột.

Để bắt bọn cướp, ông sai chế 1 hòm gỗ kín có quạt thông khá, vừa 1 người ngồi, có khoá bên trong để người ngồi trong có thể mở tung nắp hòm dễ dàng. Ông đưa những võ sĩ nhiều năm kinh nghiệm võ nghệ có vũ khí ngồi vào rồi sai quân sĩ ăn mặc giống thường dân khiêng những dòng hòm đó đi qua truông, lại phao tin lên rằng: có 1 vị quan lớn tại bên cạnh Bắc sắp sửa về quê sẽ đi qua truông; cùng những hòm tài sản quý. Bọn cướp nghe tin mừng khấp khởi, chuyến này có thể thu lợi lớn. Chúng hí hửng khiêng những dòng hòm về sào huyệt Nhưng vừa về tới nơi, thì những dòng hòm bật tung ra. Những võ sĩ tay lăm lăm tìm binh của triều đình kéo tới. Bọn cướp đành hạ vũ khí, chắp tay xin tha mạng. Ông quan dùng bọn cướp đó đi khai khẩn đất hoang tại biên giới, lập thành những đồn điền rộng lớn. Tiếp tục, ông đưa dân tới lập xóm dọc 2 bên truông, khiến cho 1 vùng rừng núi âm u vắng vẻ phát triển thành những xóm làng đông đúc và có cuộc sống bình yên.

Xem Thêm  Phương pháp Xem Chân Gà Chọi – Phần 1: Vảy Phải chăng

Tôi siêu khâm phục ông Nguyễn Khoa Đăng và cố gắng học thực nhiều năm kinh nghiệm để sau này phát triển thành 1 người tài nhiều năm kinh nghiệm, liêm chính như ông.

Nhắc chuyện Ông Nguyễn Khoa Đăng – Mẫu 2

Sau bữa cơm tối, Hà – đứa em trai của tôi rủ tôi ra sân hóng mát, ngắm trăng sao. Hà học lớp 2, sau tôi cha lớp. Bé siêu thích nghe nói chuyện. Lần nào rỗi, bé cũng bắt tôi nói cho nghe những câu chuyện mà tôi đã học hoặc đã đọc được.

– Chị nói chuyện mà chị thích nhất cho em nghe đi!

Tôi ngẫm nghĩ 1 lúc, rồi nói:

– Ừ, để chị nói cho em câu chuyện về ông Nguyễn Khoa Đăng, 1 ông quan có tài xét xử và nhiều kế sách trừ hại cho dân, được dân mến phục! Chuyện là thế này.

1 lần, có anh hàng dầu gánh hàng ra chợ bán. Lợi dụng lúc anh bận đong dầu cho khách, có 1 người thò tay vào bị lấy trộm tiền. Lúc biết mình bị mất tiền, anh new sực nhớ ra. Lúc nãy, có 1 người mù quanh quẩn bên gánh hàng, đuổi mấy cũng ko đi. Anh dám có thể là người đó. Anh gửi gánh hàng cho người quen rồi chạy đi tìm. Người mù chối phăng lấy lí do là mình bị mù, biết tiền để đâu mà ăn trộm. 2 bên xô xát nhau 1 hồi thì bị lính bắt giải về quan.

Trước vị quan Nguyễn Khoa Đăng, người mù khăng khăng chối cho rằng anh hàng dầu vu cáo. Quan hỏi:

– Anh có mang trong mình tiền theo ko?

Người mù đáp:

– Có, nhưng đấy là tiền của tôi.

– Cứ đưa đây!

Lúc người mù móc tiền ra, quan sai người múc 1 chậu nước, bỏ số tiền vào chậu. Váng dầu nổi lên. Người mù đành nhận tội. Cứ ngỡ là vụ án đã xong, nào ngờ quan lại phán:- Tên ăn trộm này là kẻ giả mù. Vì trường hợp mù khiến sao hắn biết chỗ để tiền mà lấy.

Rồi ông sai lính lôi kẻ ăn trộm ra đánh. Bị đánh đau quá, hắn bèn mở cả 2 mắt, van lạy xin quan tha tội.

Ấy là chuyện về tài xét xử của ông. Còn chuyện này nữa chị new thấy khâm phục đức độ, thiên tài và mưu mẹo tiêu diệt bọn gian phi trừ hậu họa cho dân của ông Nguyễn Khoa Đăng. Trong thời kì khiến quan, ông đã khiến cho suốt 1 dọc truông nhà Hồ tại Quảng Trị ko còn 1 bóng gian phi. Trước đấy, tại dòng truông này là rừng rậm, con đường Bắc Nam bắt buộc đi qua đây. Bọn gian phi đã dùng nơi đây khiến sào huyệt đón đường trấn lột.

Để bắt bọn cướp, ông sai chế 1 loại hòm gỗ kín có quạt thông khá, vừa 1 người ngồi, có khóa bên trong để người ngồi trong có thể mở tung nắp hòm dễ dàng. Ông đưa những võ sĩ nhiều năm kinh nghiệm võ nghệ có vũ khí ngồi vào rồi sai quân sĩ ăn mặc giống thường dân khiêng những dòng hòm đó đi qua truông, lại phao tin lên rằng: có 1 vị quan lớn tại bên cạnh Bắc sắp sửa về quê sẽ đi qua truông cùng những hòm tài sản quý. Bọn cướp nghe tin mừng khấp khởi, chuyến này có thể thu lợi lớn. Chúng hí hửng khiêng những dòng hòm về sào huyệt. Nhưng vừa về tới nơi, thì những dòng hòm bật tung ra, Những võ sĩ tay lăm lăm tìm bất ngờ xông ra. Chúng đang hốt hoảng chưa kịp đối phó thì phục binh của triều đình kéo tới. Bọn cướp đành hạ vũ khí, chắp tay xin tha mạng. Ông quan dùng bọn cướp đó đi khai khẩn đất hoang tại biên giới, lập thành những đồn điền rộng lớn. Tiếp tục, ông đưa dân tới lập làng xóm dọc 2 bên truông, khiến cho 1 vùng rừng núi âm u vắng vẻ phát triển thành những xóm làng đông đúc và có cuộc sống bình yên.

Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất (12 mẫu) - Tập làm văn lớp 5

Nhắc câu chuyện Sự tích cây khế

1 buổi trưa hè đưa tới cho em giấc ngủ ngon lành. Trong mơ, em thấy túp lều tranh và 1 cây khế đang sai trĩu quả. Thì ra, là câu chuyện “Cây khế”.

Ngày xưa, 1 gia đình nọ có 2 anh em. Gia đình họ sống thực vui vẽ, được mấy 5 thì bổ mẹ qua đời. 1 thời kì sau, người anh lấy vợ. Vì ko muốn cho em tại cùng, 2 vợ chồng anh đòi chia tài sản. Ỷ thế còn có vợ con người anh chiếm hết tài sản chỉ để lại 1 túp lều và cây khế. Người em ra đi mà ko oán trách anh mình điều gì. Tới mùa khế ra quả, có con chim lạ ko biết tới từ đâu tới ăn hết trái này tới trái khác. Người em thấy vậy sốt ruột nhiều, bèn nói có chim.

– “Cả gia sản nhà tôi chỉ có từng cây khế này chim mà ăn hết tôi biết trông cậy vào đâu” Thấy vậy chim bèn nói:

– “Ăn 1 quả trả cục vàng, might túi cha gang, mang trong mình đi mà đựng”. Theo đúng lời của chim, người am might túi cha gang. Sáng hôm sau, con chim bay tới 1 hòn đảo tại bên cạnh khơi xa. Hòn nào hòn đấy lóng lánh. Tới đấy người em lấy đầy túi cha gang rồi theo chim ra về. Từ đấy, người em có cuộc sống khá giả. Thấy em mình giàu có nhanh chóng người anh bèn tới thăm, lân la dò hỏi. Vốn thực thà người em nói hết chuyện cho anh nghe.

Thấy vậy, người anh liền đổi cả gia tài lấy cây khế. Ngày nào anh cũng xin em đổi. Thương anh nền người em chấp nhận đổi. Tới mùa khế sai quả, 2 vợ chồng người anh thay đổi nhau trực dưới gốc cây đợi con chim lạ. 1 hôm, vợ chồng người anh thấy 1 con chim siêu lớn đậu trên cây khế ăn quả. Sự việc diễn ra y hệt người em. Nhưng thay đổi vì might túi cha gang thì người anh might túi mười 2 gang. Lúc tới hòn đảo người anh ních đầy túi mười 2 gang mà còn nhét đầy người. Người anh ì ạch vác túi vàng khổng lồ và thân mình nặng trịch leo lên lưng chim. Vì nặng quá nên chim bắt buộc vỗ cánh cha lần new bay lên được.

Lúc bay qua biển, 1 luồng gió mạnh khiến chim lảo đảo mất người anh và túi vàng xuống biển. Đúng theo câu tục ngữ “Tham thì thâm”. Đây cũng là bài học cho mọi người ko nên tham lam ích kỉ.

Kể lại một câu chuyện mà em thích nhất (12 mẫu) - Tập làm văn lớp 5

Nhắc câu chuyện Nàng tiên Ốc

Tuổi thơ của em đã được đắm mình trong kho tàng truyện cổ tích. Từng câu chuyện em được học tại trường và nghe bà nói chuyện đã in sâu vào kí ức em. 1 câu chuyện mà em nhớ nhất đấy là truyện Nàng tiên Ốc. Chuyện nói rằng:

Đã từ nhiều ngày nhiều, tại 1 làng xa xôi nọ có 1 bà lão siêu nghèo. Trông bà tiều tụy, ốm yếu, nét mặt bà xanh xao nhăn nhúm và buồn phiền. Bà sống đơn độc, chẳng có con cháu kế bên để đỡ đần và chăm sóc sớm hôm. Hằng ngày, bà bắt buộc ra đồng mò cua, bắt ốc để đổi lấy đồng tiền, bát gạo mà sinh sống.

1 hôm, bà lão bắt được 1 con ốc siêu đẹp. ốc lớn hơn đầu ngón tay dòng bà 1 chút, vỏ nó màu sắc xanh ngọc bích, lóng lánh dưới ánh nắng mặt trời. Bà mừng quá, nâng niu ốc trên bàn tay gầy guộc, chai sần và rám nắng. Bà thấy thương ốc vô cùng. Có lẽ vì thế mà bà đã ko bán ốc đi để lấy tiền sắm gạo. Thế rồi ốc được bà lão đem về nuôi trong chum nước. Ngày qua rồi ngày lại, bà tiếp tục công việc của mình, vẫn đi bắt ốc, vẫn mò cua như thường lệ nhưng lúc về nhà thì quá đỗi ngạc nhiên lúc thấy vườn nhà sạch sẽ, lợn gà ăn no, vườn rau sạch cỏ và cơm nước đã nấu tinh tươm. Bà băn khoăn ko biết ai đã giúp mình. Bà nghĩ mãi nhưng vẫn ko tìm ra câu giải đáp.

Hôm nọ, bà lão cũng mang trong mình giỏ đi ra đồng như thường ngày nhưng giữa buổi bà lại về nhà, bà rón rén nấp sau cánh cửa để rình xem ai đã giúp mình. Bà thấy 1 cô gái xinh đẹp từ trong chum nước bước ra. Cô gái có làn da trắng hồng, cặp mắt đen lay láy ẩn dưới hàng mi cong vút. Mái tóc cô đen mượt, dài óng ả. Cô mặc cái áo màu sắc xanh ngọc bích, óng ánh dưới tia nắng ban mai. Dáng đi thực uyển chuyển nhưng cô khiến việc nhanh thoăn thoắt. Nào là quét nhà, quét sân, cho lợn ăn, nhổ cỏ vườn rau rồi nấu cơm canh cho bà lão. Điều bí mật đã được bà lão khám phá ra. Bà bí mật chạy lại chum nước, thấy cái vỏ ốc nằm dưới đáy chum, bà đập vỡ vỏ ốc đi rồi chạy lại ôm chầm lấy cô gái. Cô gái đó chính là nàng tiên Ốc tại lại có bà lão. Họ sống yêu thương nhau như 2 mẹ con.

Xem Thêm  Ok-12 Là Gì – Ý Nghĩa Của Từ K12

Từ đấy, bà lão nghèo nhưng nhân hậu kia cũng đã có được vui vẽ: Bà ko còn cô đơn nữa.

Truyện nói về cây hoa hồng

Mẹ thường nói cho em nghe nhiều truyện cổ tích. Từng chuyện mẹ nói đều lung linh ánh sáng huyền ảo, li kì, rực rỡ sắc màu sắc của hoa lá, lóng lánh ánh 7 sắc cầu vồng. Chuyện lí thú đáng yêu như truyện “Chú mèo đi hia”, chuyện hiền hậu như truyện “Tấm Cám ”, chuyện cảm động và sâu sắc mà em thích nhất là “Truyện nói về cây hoa hồng”.

Ngày xưa, tại 1 xứ sở lạnh giá, tuyết phủ, xa nước ta nhiều, có 2 mẹ con chàng trai kia sống trong 1 căn nhà khiến bằng gỗ đẹp. Làng quê của chàng sát chân núi, có rừng đầy nấm và quả thơm, cây xanh cao vút, chim muông ca hót tưng bừng. Mẹ chàng quay xuồng dệt vải còn chàng trai khỏe mạnh đó trồng lúa, gặt hái tại cánh đồng xa.

1 ngày nọ, mẹ chàng ốm nặng. Chàng trai tạm hoãn mọi việc đồng áng để chăm sóc mẹ. Nhưng mẹ chàng ngày 1 bệnh nặng. Nhìn mẹ tái nhợt, thiêm thiếp bên giường, lòng chàng đau xót quá! Thần Mặt Trời gõ cửa nhà chàng chỉ đường cho chàng đi lên đỉnh núi tuyết để xin cây thuốc của bà Chúa Thiên thần. Thần Mặt Trời sẽ lái cỗ xe Mặt Trời đi chậm, giữ ngày dài để chàng đủ thời kì đem thuốc về cho mẹ. Chàng trai tức thời lên đường. Vượt qua rừng thông, thác cao, núi đá lởm chởm, gai góc, chàng tới xứ sở tuyết phủ của những vị thiên thần. Quần áo chàng rách bươm, chân chàng rỉ máu. Máu chàng rơi trên sườn núi, bé trên núi đá, trên tuyết trắng nhưng chàng vẫn lầm lũi tiến tới căn nhà bằng băng của bà Chúa thiên thần. Trời rét cắt da cắt thịt, chàng vẫn rạp mình dưới gió tuyết mà đi. Đôi bàn chân của chàng đau buốt, tưởng chừng như ko lê được nữa thì cánh cửa nhà bà Chúa thiên thần xịch mở, bà dịu dàng nâng chàng dậy. Chàng trai đuối sức nhưng vô cùng mừng rỡ toan đựng lời thưa thì bà Chúa thiên thần giơ cao 1 nhánh cỏ, bảo:

– Con thực biết yêu thương mẹ. Đây là cây thuốc cho mẹ con.

Cùng lúc đó, bà Chúa thiên thần đưa cao cái đũa thủy tinh. Ánh sáng lóng lánh dìu chàng trai bay trên ko. Chớp mắt, chàng đã về bên mẹ. Mặt Trời từ từ lặn sau cánh rừng. Đêm tĩnh mịch và sáng lóng lánh ngàn vì sao. Mẹ chàng đã uống thuốc, đang say ngủ. Chàng tựa vào ghế, thiếp đi sau 1 ngày đường mệt nhọc.

Bình minh ló rạng. Chim hót líu lo. Mẹ chàng thức dậy, tươi tỉnh như chưa hề đau ốm gì. Mẹ chàng ôm lấy chàng, vỗ về. 2 mẹ con nhìn qua cửa sổ: cánh rừng, sườn núi đá và cả xứ sở tuyết phủ nơi chàng đi qua có đôi chân rỉ máu chỗ đó mọc lên những cây hoa đỏ thắm, đẹp lộng lẫy và hương thơm ngát. Người ta đặt tên cây hoa đấy là hoa hồng, hoa kết tinh từ tình yêu của chàng trai dành cho mẹ.

Em cũng yêu mẹ em như chàng trai trong truyện. Em yêu những câu chuyện cổ tích mẹ nói hoài ko hết. Em vui vẽ vì luôn có mẹ kế bên. Vào ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8 tháng Cha, ngày của Mẹ, sinh nhật mẹ, em luôn kính tặng mẹ 1 đóa hoa hồng đỏ thắm và chùm điểm mười của em. Mẹ em lại nói em nghe chuyện về cây hoa hồng mà em nghe ko bao giờ chán.

Nhắc câu chuyện Cây tre trăm đốt

Cây tre trăm đốt là 1 câu chuyện cổ tích siêu hay và được nhiều ý trung nhân thích. Trong đấy có em.

Hồi còn bé, em thường được bà nội nói nhiều chuyện dân gian. “Cây tre trăm đốt” là 1 trong những truyện mà em siêu thích. Vì hồi đấy còn quá bé nên em xin nói lại như sau: Ngày xưa, tại 1 làng nọ có 1 anh trai cày mô côi cha mẹ từ bé. Anh được 1 lão nhà phú hộ thuê. Vốn hiền lành, chất phác nên lão bảo gì anh khiến nấy. 1 hôm, lão gọi anh tới dỗ ngon, dỗ ngọt: “Con tại nhà ta đã nhiều ngày, lại thấy con ngoan ngoãn, hiền lành nên ta định gả con gái cho con. Sở hữu điều kiện trong cha 5, con bắt buộc khiến ăn tới nơi tới chốn”. Thấy lão nói thế, anh mừng nhiều, cứ tưởng thực nên anh càng khiến việc hăng say hơn.

Nhờ có cha 5 khiến việc cực nhọc của anh, giờ đây lão đã tậu thêm được ruộng vườn, nhà cửa và nhiều thóc lúa. Trong cha 5 đấy, lão đã ngầm hứa gả con 1 lão buôn giàu có. Sắp tới ngày lão nói có anh là gả con gái cho anh, lão bảo anh vào rừng tìm 1 cây tre trăm đốt khiến của hồi môn. Anh liền vào rừng tìm cây tre trăm đốt. tại nhà, lão phú hộ nghĩ thầm: “Khiến gì có tre trăm đốt mà tìm thể nào nó cũng bị rắn cắn, hổ vồ”. Trong rừng anh đang cố gắng tìm được thứ lão phú hộ cần, nhưng nhiều nhiều cũng chỉ có 5 mươi đốt. Anh tìm tới} 2 ngày sau vẫn ko thấy cây tre trăm đốt. Buồn quá, anh ngồi xuống cạnh 1 dòng cây mà khóc. Thấy thế, Bụt hiện lên hỏi: “Tại sao con khóc”. Anh trai cày nói lại đầu đuôi câu chuyện cho Bụt, Bụt bảo: “Chuyện đấy khó gì, con hãy tìm cho ta 1 trăm đốt tre và hô “khắc nhập, khắc nhập” thì những đốt tre sẽ liền lại thành 1 cây, còn hô “khắc xuất, khắc xuất” thì cây lại đi ra”. Anh định cảm ơn thì Bụt đã biến mất. Anh tìm đủ 1 trăm đốt tre rồi bó lại mang trong mình về. Tới nơi, anh thấy tiệc tùng linh đình trong nhà phú hộ. Anh tức nhiều nhưng vẫn hô: Khắc nhập, khắc nhập, cây nhập liền lại vươn thẳng lên trời. Mọi người ngạc nhiên chạy ra xem. Lão phú hộ chen trong đám người bước ra có vẻ mặt ngạc nhiên. Anh liền đọc: “Khắc nhập, khắc nhập” thế là lão phú hộ dính chặt vào cây. Lão phú hộ van xin anh. Mãi sau anh new khoan thai đọc: “Khắc xuất, khắc xuất” thế là lão phú hộ đi ra khỏi cây tre và bắt buộc gả con gái cho anh. 2 vợ chồng anh trai cày sống có nhau vui vẻ.

Nhắc câu chuyện Rùa và Thỏ

Trong số những câu chuyện nói về những con vật thì em thích nhất câu chuyện: “Rùa và Thỏ”. Câu chuyện như sau:

Rùa là con vật chậm chạp nhưng siêu chăm chỉ, sáng nào cũng tập chạy. 1 hôm, đang chạy giữa đường thì gặp Thỏ. Vốn kiêu ngạo, Thỏ buông lời chế nhạo:

– Chậm rề rề như Rùa thì khiến sao được.

Rùa thấy mình bị xúc phạm liền thách:

– Thì anh cứ thử chạy thi có tôi xem sao?

Thỏ nhận lời ngay và còn giễu cợt:

– Được, ta cho mày chạy trước nửa đường.

Rùa biết mình chậm chạp, cố sức chạy ko nghỉ. Thỏ cậy mình chạy nhanh, cứ nhìn trời, nhìn mây, đôi lúc lại gặm vài ngọn cỏ, hái hoa bắt bướm. Trong bụng thầm nghĩ:

– Mình chỉ cần chạy 1 loáng là tới nơi.

Chính vì nghĩ như vậy, Thỏ tha hồ rong chơi hết chỗ này tới chỗ khác. Mãi cho tới lúc sực nhớ tới cuộc thi thì ngẩng đầu lên đã thấy Rùa sắp tới đích. Thỏ cha chân 4 cẳng chạy bán sống bán chết. Nhưng ko kịp nữa rồi. Rùa đã về đích trước. Thỏ thẹn thùng vì chạy thua Rùa nên chạy 1 ổ vào rừng trốn biệt.

Câu chuyện dạy em bắt buộc có tính kiên trì, chịu khó trong mọi công việc dù là việc bé.